Nếu bạn từng nghe đến quy tắc chỉ đặt cược rủi ro 1% vốn cho mỗi ý tưởng đầu tư, và thầm nghĩ "sao ít vậy, thận trọng thái quá thì bao giờ mới giàu được" - tôi hiểu phản ứng đó, vì tôi từng nghĩ y hệt vậy nhiều năm trước. Nhưng con số 1% không đến từ sự rụt rè. Nó đến từ một phép tính rất cụ thể về việc tài khoản của bạn có còn khả năng hồi phục hay không sau một vài hay một chuỗi sai liên tiếp.
Toán học của việc mất tiền không đối xứng với toán học của việc kiếm tiền
Đây là một sự thật ít người nghĩ tới: mất 10%, bạn cần lãi 11,1% để hòa vốn. Nghe không đáng ngại. Nhưng mất 25% vốn, bạn cần lãi 33,3% để quay lại điểm ban đầu. Mất 50% vốn - điều nhiều nhà đầu tư từng trải qua ít nhất một lần trong một cú sập mạnh - bạn cần lãi 100% chỉ để hòa vốn, không phải để có lãi.
Mối quan hệ giữa mức lỗ và mức lãi cần để hồi phục không phải một đường thẳng. Nó là một đường cong dốc lên rất nhanh. Đó là lý do vì sao việc giữ mức lỗ tối đa của mỗi ý tưởng đầu tư ở một con số nhỏ - 1%, tối đa 2,5% tùy khả năng chịu đựng rủi ro của từng người - không phải vì bạn yếu bóng vía. Đó là vì ở ngưỡng đó, một lần sai gần như không để lại dấu vết nào trên đường cong hồi phục. Bạn có thể sai mười lần liên tiếp ở mức 1% và tài khoản chỉ giảm chưa đến 10% - vẫn hoàn toàn có khả năng quay lại. Nhưng chỉ cần hai, ba lần sai ở mức 20-30% mỗi lần, con đường hồi phục bắt đầu đòi hỏi những mức lãi phi thực tế.

Vì sao ngưỡng 1% cũng bảo vệ đúng thứ bạn cần nhất lúc thị trường xấu
Có một lớp bảo vệ khác, ít được nói đến hơn phần toán học, nhưng quan trọng không kém. Trong nghiên cứu về lý thuyết triển vọng (prospect theory), Daniel Kahneman và Amos Tversky chỉ ra rằng cảm giác đau đớn khi mất một khoản tiền, lớn hơn đáng kể so với cảm giác hài lòng khi kiếm được cùng khoản đó - hệ số bất cân xứng này thường được ước tính trong khoảng gấp đôi.
Nói đơn giản: mất 10 triệu đau hơn nhiều so với niềm vui khi kiếm được 10 triệu.
Điều này giải thích vì sao một khoản lỗ vượt quá một ngưỡng nhất định không chỉ làm giảm số dư tài khoản - nó còn làm suy giảm chất lượng của mọi quyết định bạn đưa ra ngay sau đó. Nhà đầu tư vừa chịu một khoản lỗ lớn thường rơi vào một trong hai trạng thái cực đoan: hoặc đóng băng hoàn toàn, không dám vào lệnh nào nữa dù cơ hội tốt xuất hiện, hoặc lao vào gỡ lại bằng những quyết định liều lĩnh hơn bình thường rất nhiều - trạng thái mà dân giao dịch hay gọi là "trả thù thị trường". Cả hai đều là hậu quả của việc hệ thống tâm lý đã vượt quá ngưỡng chịu đựng, không phải vì người đó thiếu bản lĩnh.
Giữ mức lỗ mỗi lệnh ở 1-2,5% giữ cho bạn luôn ở dưới ngưỡng chịu đựng - nơi bạn vẫn đủ tỉnh táo để nhìn nhận khách quan lần sai vừa rồi, thay vì bị cuốn vào một trong hai trạng thái cực đoan phía trên.
Một tài khoản lỗ vượt ngưỡng 1% trông như thế nào
Tôi từng theo dõi một tài khoản trải qua đúng kịch bản này. Đầu năm, tài khoản đó chịu một khoản lỗ gần 18% chỉ với một mã cổ phiếu duy nhất - quyết định dồn tỷ trọng lớn vì tin rằng đó là cơ hội quá tốt. Theo đúng phần toán học ở trên, tài khoản đó cần lãi khoảng 22% chỉ để hòa vốn.
Điều xảy ra sau đó như một vòng xoáy ốc đi xuống. Trong sáu tuần tiếp theo, tài khoản liên tục mua vào những vị thế có tỷ trọng lớn hơn bình thường, ở những cổ phiếu có độ rủi ro cao hơn hẳn khẩu vị trước đó - một nỗ lực gỡ lại nhanh khoản đã mất. Kết quả là thêm hai lần lỗ nữa, đưa tổng mức giảm của tài khoản lên tận 40%. Ở mức đó, số lãi cần thiết để hòa vốn đã vượt quá 67% - một con số gần như không thể đạt được trong một khung thời gian ngắn bằng phương pháp đầu tư thông thường.
Không có gì trong câu chuyện này liên quan đến việc phân tích cổ phiếu sai. Nguyên nhân gốc rễ chỉ đơn giản là:
Khoản lỗ đầu tiên đã vượt quá ngưỡng mà hệ thống tâm lý còn có thể xử lý một cách khách quan, và mọi quyết định sau đó được đưa ra từ trạng thái đã mất cân bằng, không phải từ một quy trình tỉnh táo.
Đây không phải bài viết cho người đặt mục tiêu lợi nhuận cao nhất trong một lệnh
Tôi cần nói rõ điều này: nếu mục tiêu của bạn là tối đa hóa lợi nhuận của từng lệnh riêng lẻ, quy tắc 1% có thể khiến bạn cảm thấy bị kìm hãm - và về mặt toán học ngắn hạn thì điều đó đúng. Một vị thế tỷ trọng lớn hơn, nếu đúng, sẽ mang lại lợi nhuận lớn hơn nhiều.
Quy tắc này không dành cho việc tối ưu một lệnh. Nó dành cho việc tối ưu khả năng bạn còn ở trong cuộc chơi sau mười, hai mươi, năm mươi lệnh tiếp theo - vì lợi nhuận kép chỉ có ý nghĩa nếu bạn còn vốn và còn đủ tỉnh táo để tiếp tục ra quyết định tốt. Nếu bạn đã từng trải qua một khoản lỗ khiến bạn ra một loạt quyết định liều lĩnh ngay sau đó để gỡ lại - đây chính xác là bài viết dành cho bạn.
Bước đầu tiên: tính đúng khối lượng vào lệnh trước
Nếu bạn muốn áp dụng nguyên tắc này cho lệnh tiếp theo, đây là việc cụ thể cần làm trước khi đặt lệnh, không phải trong lúc đang giữ vị thế.
Xác định mức giá cắt lỗ hợp lý cho ý tưởng đầu tư đó - dựa trên phân tích kỹ thuật hoặc luận điểm để mua không còn, không phải một con số tùy tiện. Tính khoảng cách phần trăm từ giá vào lệnh đến mức cắt lỗ đó. Sau đó, dùng công thức đơn giản:
Khối lượng cổ phiếu tối đa = (1% vốn tài khoản) chia cho (khoảng cách phần trăm đến điểm cắt lỗ).
Con số này, chứ không phải cảm giác "cơ hội này chắc chắn lắm", mới là thứ quyết định bạn nên mua bao nhiêu cổ phiếu.
Làm đúng phép tính này một lần, viết nó ra, và áp dụng nó bất kể cơ hội trước mắt hấp dẫn đến đâu. Đó là sự khác biệt giữa một quy tắc chỉ tồn tại trên lý thuyết, và một quy tắc thực sự bảo vệ bạn vào đúng lúc bạn cần nó nhất.
Byhainam